Kính gửi tới Thầy Duy Nhiên!


Thầy ơi,
Con chưa từng một lần gặp mặt Thầy, con chưa từng được học Thầy trực tiếp nhưng con đã học từ Thầy biết bao điều hay, chỉ mới là qua blog mà thôi.

Thầy điềm đạm, Thầy ôn tồn và Thầy cũng thật hóm hỉnh (qua profile và các entry Thầy đã viết) Thầy thật là một người Thầy. Con ước gì con đã được học Thầy ngoài đời thật, con ước gì con được diện kiến Thầy 1 lần thôi nhưng đã và không có dịp.

Con chỉ biết Thầy sơ sơ qua cách Thầy viết blog và từ các comment của các anh, chị, các bạn trong blog Thầy. Từ đó, con biết đây là một người Thầy rất đáng trân trọng. Con comment cũng khá nhiều và cũng đã được Thầy reply lại trong tâm tình như con đã từng là học trò của Thầy lâu lắm rồi vậy.

Hôm qua, khi đọc các dòng blast, các entry, các comment nói về sự ra đi cũa Thầy, không hiểu sao con lại khóc. Con ngồi trước màn hình vi tính, trước entry chúc Tết cuối cùng của Thầy, con lại khóc thật nhiều. Hình Thầy ốm, gầy xương xương nhưng lại thật uyên bác, thật thiện, con không biết phải dùng từ nào để diễn tả những gì con nghĩ về Thầy.

Con có đọc một entry của Thầy viết. Thầy đã nói là có học trò hỏi Thầy, Thầy có điều kiện đi nứoc ngoài sống, Thầy có kiến thức nên chắc chắn sẽ phù hợp với cuộc sống bên ấy. Đi thì Thầy sẽ được đối xử tốt hơn là ở lại, trong một xã hội mà sự nhiễu nhương ngày càng nhiều, bất công ngày càng nhiều. Thầy đã trả lời là Thầy vẫn chọn ở lại. Con cũng suy nghĩ, tại sao Chúa lại cho con sinh ra trong đất nước này? Trong một xã hội mà như4ng người Công Giáo lại bị bội nhọ một cách tàn tệ, người Công Giáo bị đối xử rất bất công như thế? Con phải làm gì? Con sẽ trốn tránh? Con sẽ bỏ mặc? Nhưng khi Thầy nói vậy, con đã nghĩ, Chúa cho mỗi người một sứ vụ, cho con và gia đình con được sinh ra ở đây, trong một chốn đầy cạm bẫy và khó khăn. Thì ít nhất bản thân con phải sống làm sao để thành Chứng Nhân.

Và, chính Thầy đã làm được.

Thầy không khoa trương, Thầy không giàu có về vật chất nhưng Thầy rất giàu có về trí thức, về tình thương, về lòng cảm mến.

Thầy đã dạy chúng con:" Một viên kim cương, để vào hộp giấy tềnh toàng, nó vẫn là viên kiêm cương. Một mảnh sành, dù có để vào hộp vàng thì nó cũng chỉ là một mảnh sành" và còn nhiều điều nữa mà con vẫn còn nhớ.

Theo con, Thầy đã sống với bổn phận Chúa trao.

Nguyện xin linh hồn Thầy tràn đầy tình thương và hồng ân của Thiên Chúa và Đức Mẹ Maria, chắc chắn là thế.

Một học trò qua blog của Thầy,
Aximilli Heo

Blog của Thầy Duy Nhiên.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Đồng thời, con xin trích blog của anh Người Buôn Gió, một blogger con cũng rất cảm mến, một entry của anh ấy dành cho Thầy. Con đã khóc khi đọc blast loan tin Thầy mất trưa ngày Chúa nhật, ngày 08 tháng 02 năm 2008. và sáng nay, thứ 2, con lại khóc lần nữa khi đọc entry NBG viết về Thầy. COn ko hiểu tại sao con lại dành nhiều tình cảm cho Thầy đến thế dù con chưa gặp Thầy, con chỉ biết và trao đổi Thầy qua blog mà thôi.

Có lẽ cũng là ý Chúa.

Source: Blog Người Buôn Gió

Thư gửi bạn người Công Giáo.
Anh thân mến.

Đầu thư tôi xin cảm ơn số phận đã cho chúng ta gặp nhau. Nếu không suy nghĩ của tôi về những người Công Giáo vẫn như bao nhiêu năm trước tôi từng nghĩ.

Ngày nhỏ bọn trẻ con chúng tôi hát.

- chúa Giê Xu ngồi trong hang đá thò cu ra ngoài.

Để chế nhạo gia đình hàng xóm theo đạo. Gia đình duy nhất trong cái ngõ đầy thành phần phức tạp của chúng tôi. Gia đình đó im lặng mỗi khi bọn trẻ chúng tôi đứng trước của nhà họ gào lên đúng câu hát duy nhất đó. Chẳng ai mắng chúng tôi cả. Người lớn họ còn cười, thế là chúng tôi thấy câu hát đó cũng như bài hát có câu.

- bộ đội chạy lon ton, nhân dân chui xuống hố, tiên sư bố thằng Nich Xơn.

Nghĩa là nhạo báng Chúa Gie Xu cũng như chửi thằng tổng thống Mỹ đã ra lệnh ném bom xuống miền Bắc. Khi đọc những câu chuyện của Nhà xuất bản CAND viết về Lê Hữu Từ, Phạm Quỳnh ...và những chuyện người lớn kể. Tôi hình dung bọn theo đạo Thiên Chúa là bọn phản động, một ổ nhóm giết người, phá hoại đất nước...Tôi nhìn người Công Giáo với cái nhìn dè bỉu, ác cảm.

Năm tháng qua đi, tôi lớn dần lên. Hiểu nhiều về lẽ đời. Ác cảm với người Công Giáo không còn, nhưng tôi nhìn họ cũng chả thân thiện gì. Đối với tôi họ là một đám người xa lạ, một chút khinh khỉnh khi nhìn thấy họ. Có lẽ đó là cảm tính từ xa xưa còn sót lại trong suy nghĩ mà không mấy ai để ý. Như dạng một tiềm thức, một định kiến thưở ấu thơ. Bạn bè tôi nhiều người bây giờ cũng vậy. Thậm chí hôm VTV1 trích lời phát biểu của ông Ngô Quang Kiệt. Chị gái tôi đang ghi đề quẳng bút nói.

- Đm bọn khốn nạn, nó dám nói thế bao giờ.

Chị tôi sinh ra trước tôi, cái nhìn về người Công Giáo của chị qua những gì ở lứa tuổi chị được học có lẽ còn mạnh mẽ hơn tôi. Có lẽ vậy nên định kiến của chị về người Công Giáo cũng ác liệt hơn tôi.

Rồi tôi gặp anh và các bạn anh, gặp vợ và con các anh, gặp cả mẹ già các anh. Các bà mẹ sùng kính Chúa cũng như mẹ tôi sùng kính Phật. Tôi đến nhà anh, chứng kiến cuộc sống của gia đình các anh. Từ thái độ , cư xử của con các anh, vợ các anh. Tôi quan sát rất nhiều và kỹ. Và tôi chợt hiểu ra vì sao tỉ lệ phạm nhân giam giữ trong các trại cải tạo ở Việt Nam, con số người theo đạo Thiên Chúa chiếm cực kỳ thấp. Thấp đến mực độ có thế nói bói cũng không ra.

Không biết quá khứ của những người theo đạo Thiên Chúa có đúng như những gì tôi đã đọc và được nghe hồi thơ ấu hay không. Ngày hôm nay tận mắt, tận tai tôi chứng kiến. Những người Công Giáo mà tôi đã tiếp xúc đều là những người bình thường như những người không Công Giáo. Và những người Công Giáo mà tôi gặp đều là người nếu so sánh, tôi xấu hổ vì con người họ có nhiều đức tính tốt hơn tôi rất nhiều.

Thú thật với anh, từ khi gặp anh và gia đình anh. Tôi thấy lạnh người. Vì bao nhiêu năm qua, đến lúc ở cái lúc gần hết tuổi Tam thập nhi lập, tôi mới thấy mình đã nhìn không đúng về 1/10 dân số Việt Nam mình. Một kẻ từng đọc cả ngàn cuốn sách mà hiểu sai về gần 10 triệu người dân ở chính nước mình sống. Không những là con vẹt sách, mà là cả một tội lỗi với lương tâm mình, với đất nước, với dân tộc mình. Từng ấy con người Việt Nam mà một người luôn có tile '' yêu quê hương Việt Nam, thích uống trà mạn'' như tôi mà còn nghĩ họ là những kẻ thù địch với dân tộc, hay nhẹ hơn nữa là họ không song hành trong công cuộc phát triển đất nước này. Liệu tôi còn xứng để tile ấy nữa không.


Nhưng tôi tin anh sẽ tha thứ cho những gì mà quá khứ để khắc dấu ấn lên tôi cũng như người chị gái của tôi. Như kinh Thánh Mattheu CHương 6 câu 14 có dạy.

- "Thật vậy, nếu anh em tha lỗi cho người ta, thì Cha anh em trên trời cũng sẽ tha thứ cho anh em"

Xin cầu chúc các anh một năm mới đầy tràn Hồng ân và được sự quan phòng của Thiên Chúa.


Comments

  1. tiếc là chỉ tới khi thấy trên các blog nói nhiều tới sự ra đi của thầy Nhiên mình mới tìm đọc những bài của thầy...quả là một con người uyên bác, nhiệt thành và hết lòng kính Chúa. Xin hiệp lời cầu nguyện cho linh hồn thày.

    ReplyDelete
  2. @Paolo: Paolo đọc bài mà Thầy đối thoại với những bạn ngoan cố ở vụ Thái Hà như bạn "tôi yêu việt nam" mới thấy Thầy thật điềm tĩnh đến thế nào bạn ơi!!

    ReplyDelete
  3. mình có đọc mấy bài đó Axi à, thầy Nhiên đã phản ánh rất đúng tinh thần Công giáo là yêu thương và từ bỏ hận thù, rất nhiều người CG ngày nay không còn giữ được tinh thần đó khi bị công kích, còn thầy nhiên đã chỉ ra sự lựa chọn mà người CG chân chính phải thực hiện: lựa chọn Satan hay Thiên Chúa

    ReplyDelete

Post a Comment